Bởi vì người đã ở đó cùng con: Ông ngoại của Kojima Haruna
Thời điểm mà tôi kết thúc "5 năm trống" giữa mình và ông ngoại
Thời điểm mà tôi kết thúc "5 năm trống" giữa mình và ông ngoại
Vào một ngày hè 5 năm về trước, khi đang đi bộ một mình ở Harajuku, tôi đã dừng lại trước một tấm poster. Dòng chữ "Một Idol Project đã bắt đầu tại Akihabara !" được ghi trên tấm poster đó. Không biết vì lí do gì, một vài suy nghĩ đã nảy ra trong tôi. Thay vì lo lắng quá nhiều về nó, tôi tiếp tục bữa sữa của mình, một chiếc bánh crepe. 5 giây sau khi tôi ăn xong, ehh....? Chẳng phải Akimoto Yasushi là người đã thành lập ra Onyanko Club sao? Chẳng phải Natsu Mayumi-sensei là người đã biên đạo cho các điệu nhảy của Morning Musume sao? Trong khi mà dòng người đi trên Harajuku cứ tiếp tục lướt qua tôi, thì đôi mắt tôi vẫn cứ dán chặt vào tấm poster. Ngày hôm sau, tôi đã đến buổi audition. Đó chính là cuộc gặp gỡ định mệnh của tôi với AKB.
Tôi xuất thân từ một gia đình rất lạnh nhạt. Cả cha và mẹ đều rất ít khi quan tâm đến những sở thích của tôi, chính vì vậy, ngay từ khi còn trẻ, tôi hầu hết đều tự đưa ra những quyết định của bản thân mình. Tôi hầu như không cãi nhau với các thành viên trong gia đình và tôi cũng chẳng có kí ức gì về cái thời nổi loạn của mình cả. Dù thực sự thì có vẻ như tôi xuất thân từ một gia đình mà mọi người cư xử rất hờ hững, nó vẫn có được cái sự “ấm áp” của một gia đình. Chà, đó như là kiểu chính sách “tự do” của gia đình tôi vậy. (Cười)
Đó là lí do tại sao khi tôi tham gia AKB, tất cả những gì tôi nhận được chỉ đơn giản là nhũng câu như "Thế cũng tốt.", nhưng đã có một vấn đề. Ông ngoại tôi là người duy nhất kiên quyết phản đối việc đó. Ngay từ nhỏ tôi đã luôn ngưỡng mộ các idol, ông ngoại đã nói với mẹ và bà ngoại của tôi, "Con bé không được tham gia vào giới showbiz. Nếu như nó phải tiếp xúc với những người đàn ông kì quặc thì sao !"
Đến một hôm, bà ngoại đã qua nhà tôi và nói, "Hãy giữ bí mật chuyện này, nếu như ông biết chuyện cháu tham gia AKB, chắc chắn ông sẽ bắt cháu phải từ bỏ nó." Nghe vậy, mẹ tôi đã gật đầu tán thành. Dù rất bất ngờ về việc mẹ và bà dám làm đến như vậy, tôi vẫn cảm thấy băn khoăn về việc giấu ông ngoại sự thật rằng tôi đã gia nhập AKB...... Vì lí do khiến tôi ngưỡng mộ các idol và muốn được mặc những bộ quần áo lấp lánh chính là do ảnh hưởng từ ông ngoại. Khi tôi còn học tiểu học, ông vẫn hay thường đưa tôi đến Harajuku. Để không bị lạc ở phố Takeshita , tôi đã nắm thật chặt tay ông. Và chúng tôi đã xem rất nhiều các cửa hàng, bất kì cái nào mà tôi thích. Vì thế, tôi đã luôn cảm thấy có lỗi vì đã nói dối ông.
Sau khi gia nhập AKB, mỗi năm tôi chỉ có thể gặp ông ngoại khoảng 2 lần. Cứ mỗi lần gặp ông, tôi lại kể rằng mình đang làm việc tại một công ti may mặc, ông luôn cảm thấy vui cho tôi sau khi nghe thấy như vậy. (Cười) Tuy nhiên, vì tôi đã xuất hiện một cách thường xuyên hơn trên TV từ đầu năm đó, tôi đã giật mình khi ông nói với tôi rằng, "Có một cô gái có tên giống cháu đang xuất hiện trên TV, cô ấy nhìn cũng khá giống cháu đấy." Rồi khi tôi trả lời rằng, "Tên cháu cũng khá phổ biến mà, cháu còn biết một vài người có tên là Kojima Haruna nữa.", thì có vẻ như ông chấp nhận lí do đó. Ông tôi cũng là người ngốc nghếch, giống hệt tôi. (Cười) Trong suốt buổi nói chuyện, đâu đó trong tim mình, tôi cảm thấy dường như là khoảng thời gian giữa tôi và ông như là đã dừng lại vậy.
Tháng 8 năm 2010, trong một chương trình TV mà tôi có mặt, tôi đã được hỏi, "Ngay bây giờ, bạn mong muốn được thể hiện lòng biết ơn của mình tới ai?" Không biết vì sao, tôi đã trả lời rằng, "Ông ngoại tôi." Sau khi xin lỗi vì đã giấu việc mình tham gia AKB, tôi đã thể hiện sự biết ơn của mình tới ông ngoại, bởi lẽ nhờ ông mà tôi đã có thể bước tới được nơi mình đang đứng ngày hôm nay. Những lời đó không hề có trong kịch bản. Tôi sẽ thôi việc giấu ông mình là thành viên của AKB. Dù rằng nếu như tôi có bị bắt phải từ bỏ AKB thì cũng chẳng thể làm gì khác...... Đó là những gì tôi đã nghĩ.
Sau khi buổi ghi hình hết thúc, tôi nhận được một cuộc gọi bất ngờ của mẹ, bà nói, "Ông ngoại con đã khóc. Sau khi nghe việc con bày tỏ lòng biết ơn của mình với ông, ông đã khóc."...... Ticktock ticktock...... Bất thình lình, chiếc đồng hồ ngừng chạy 5 năm nay giữa ông ngoại và tôi đã bắt đầu chuyển động.
Credit to Melos no Michi blog
Eng trans: mammothb
Viet trans: sanny_ng@idol48vn
Eng trans: mammothb
Viet trans: sanny_ng@idol48vn
Bài Phỏng vấn Nyan đọc xong thiệt là cảm động mà,chị ấy tình cảm wá !!!hix hix